竹床

宋代 刘敞
栉栉裁脩竹,荧荧粲寒光。浮筠凝烟雾,疏节留雪霜。 甘寝百疾解,侧身夏日长。此时四海波,亦已如探汤。 嗟我智虑短,苟为安一床。
zhì zhì cái xiū zhú   yíng yíng càn hán guāng yún níng yān   shū jié liú xuě shuāng
gān qǐn bǎi jiě   shēn xià zhǎng shí hǎi   tàn tāng
jiē zhì duǎn   gǒu wèi ān chuáng