筑城篇

唐代 顾云
三十六里西川地,围绕城郭峨天横。一家人率一口甓, 版筑才兴城已成。役夫登登无倦色,馔饱觞酣方暂息。 不假神龟出指踪,尽凭心匠为筹画。画阁团团真铁瓮, 堵阔巉岩齐石壁。风吹四面旌旗动,火焰相烧满天赤。 散花楼晚挂残虹,濯锦秋江澄倒碧。西川父老贺子孙, 从兹始是中华人。
sān shí liù 西 chuān   wéi rào chéng guō é tiān héng jiā rén kǒu  
bǎn zhù cái xīng chéng chéng dēng dēng juàn   zhuàn bǎo shāng hān fāng zàn
jiǎ shén guī chū zhǐ zōng   jǐn píng xīn jiàng wèi chóu huà huà tuán tuán zhēn tiě wèng  
kuò chán yán shí fēng chuī miàn jīng dòng   huǒ yàn xiāng shāo mǎn tiān chì
sàn huā lóu wǎn guà cán hóng   zhuó jǐn qiū jiāng chéng dào 西 chuān lǎo sūn  
cóng shǐ shì zhōng huá rén