煮茶

宋代 方岳
瀑近春风湿,松花满石坛。 不知茶鼎沸,但觉雨声寒。 山好僧吟久,云深鹤睡宽。 诗成不须写,怕有俗人看。
jìn chūn fēng shī 湿   sōng huā mǎn shí tán  
zhī chá dǐng fèi   dàn jué shēng hán  
shān hǎo sēng yín jiǔ   yún shēn shuì kuān  
shī chéng xiě   yǒu rén kàn