朱藏一除校书作别竹诗次其韵与藏一直舍切邻实共此竹

宋代 廖刚
晚窗帘捲雨初残,一点无尘碧玉寒。霜节留公化龙杖,烟梢忆我钓鱼竿。 坐令烦暑消馀烈,解遣穷愁释百端。他日茅檐隐疏翠,悬知无梦到长安。
wǎn chuāng lián juǎn chū cán   diǎn chén hán shuāng jié liú gōng huà lóng zhàng   yān shāo diào gān 竿
zuò lìng fán shǔ xiāo liè   jiě qiǎn qióng chóu shì bǎi duān máo yán yǐn shū cuì   xuán zhī mèng dào cháng ān