篆秋草堂歌赠钱献之

清代 姚鼐
古文遭秦烧不存,当时丞相篆独尊。登山刻石作融匾,颇取茂美异本根。 呜呼秦人尚刻盭,自玆书亦含秋气。鲁壁再传蝌斗书,相传竟断卫伯儒。 世竞草隶篆益疏,卓哉阳冰导二徐。破碎都无保氏义,瑰奇独继秦人模。 钱君晚出江海陬,学篆欲溯轩黄初。草堂多秋怀,用意亦何孤。 岂但用意孤,笔力不世出。金坛王侍郎,先朝篆第一。 濡毫未免先著漆,布置虽均生气失。钱君写篆不择笔,冥合豪釐未尝溢。 乃知天巧工中微,不似粗工常缚律。君家詹事今古人,君与学古情益亲。 詹事登朝三十年,大儒师保居虎门。尝见所作篆亦如,儒者端拱齐韠绅。 况君年纪未三十,老生相逢低首立。家学益承安可及,明廷待君虽未入。 经术终当佐天子,挟筴那能归下邑。长安二月春风来,草青欲出花未开。 江湖梦远春水白,篆秋草堂安在哉。门多问字扬雄客,声振群公贾谊才。 盛名虽好戒多取,千古当推殊俗怀。我今废学苦多忘,愿就咨君日百回。 他日张纮隔吴下,苦将名篆忆裴褢。
wén zāo qín shāo cún   dāng shí chéng xiàng zhuàn zūn dēng shān shí zuò róng biǎn   mào měi běn gēn    
qín rén shàng   shū hán qiū zài chuán dòu shū xiāng   chuán jìng duàn wèi    
shì jìng cǎo zhuàn shū   zhuó zāi yáng bīng dǎo èr suì dōu bǎo shì guī   qín rén    
qián jūn wǎn chū jiāng hǎi zōu   xué zhuàn xuān huáng chū cǎo táng duō qiū huái yòng 怀      
dàn yòng   bu shi chū jīn tán wáng shì láng xiān   cháo zhuàn    
háo wèi miǎn xiān zhù   zhì suī jūn shēng shī qián jūn xiě zhuàn míng   háo wèi cháng    
nǎi zhī tiān qiǎo gōng zhōng wēi   shì gōng cháng jūn jiā zhān shì jīn rén jūn   xué qíng qīn    
zhān shì dēng cháo sān shí nián   shī bǎo mén cháng jiàn suǒ zuò zhuàn   zhě duān gǒng shēn    
kuàng jūn nián wèi sān shí   lǎo shēng xiàng féng shǒu jiā xué chéng ān míng   tíng dài jūn suī wèi    
jīng shù zhōng dāng zuǒ tiān   xié néng guī xià cháng ān èr yuè chūn fēng lái cǎo   qīng chū huā wèi kāi    
jiāng mèng yuǎn chūn shuǐ bái   zhuàn qiū cǎo táng ān zài zāi mén duō wèn yáng xióng shēng   zhèn qún gōng jiǎ cái    
shèng míng suī hǎo jiè duō   qiān dāng tuī shū huái 怀 jīn fèi xué duō wàng yuàn   jiù jūn bǎi huí    
zhāng hóng xià   jiāng míng zhuàn péi huái