妆楼怨

宋代 王炎
长安甲第凝丹碧,门外如云珠履客。 主人对客懒将迎,别有洞天双国色。 帘帏不动春风香,乃翁但醉流霞觞。 绿丝垂地细君惜,从今可老温柔乡。 欢乐短,忧恨长, 凤飞何在遗其凰。不言不笑念恩怨, 明月无情窥象床。春暖花枝啼晓露, 此身今是花无主。可怜高冢卧麒麟, 不许画楼栖燕子。
cháng ān jiǎ níng dān   mén wài yún zhū  
zhǔ rén duì lǎn jiàng yíng   bié yǒu dòng tiān shuāng guó  
lián wéi dòng chūn fēng xiāng   nǎi wēng dàn zuì liú xiá shāng  
绿 chuí jūn   cóng jīn lǎo wēn róu xiāng  
huān duǎn   yōu hèn zhǎng  
fèng fēi zài huáng yán xiào niàn ēn yuàn    
míng yuè qíng kuī xiàng chuáng chūn nuǎn huā zhī xiǎo    
shēn jīn shì huā zhǔ lián gāo zhǒng lín    
huà lóu yàn zi