转调满庭芳

宋代 刘焘
风急霜浓,天低云淡,过来孤雁声切。雁儿且住,略听自家说。你是离群到此,我共那人才相别。松江岸,黄芦影里,天更待飞雪。 声声肠欲断,和我也、泪珠点点成血。一江流水,流也呜咽。告你高飞远举,前程事、永没磨折。须知道、飘零聚散,终有见时节。
fēng shuāng nóng   tiān yún dàn   guò lái yàn shēng qiè yàn ér qiě zhù   lüè tīng jiā shuō shì qún dào   gòng rén cái xiāng bié sōng jiāng àn   huáng yǐng   tiān gèng dài fēi xuě
shēng shēng cháng duàn   lèi zhū diǎn diǎn chéng xuè jiāng liú shuǐ   liú gào gāo fēi yuǎn   qián chéng shì yǒng méi zhé zhī dào piāo líng sàn   zhōng yǒu jiàn shí jié