转调二郎神/二郎神

宋代 张孝祥
闷来无那,暗数尽、残更不寐。念楚馆香车,吴溪兰棹,多少愁云恨水。阵阵回风吹雪霰,更旅雁、一声沙际。想静拥孤衾,频挑寒灺,数行珠泪。凝睇。傍人笑我,终朝如醉。便锦织回鸾,素传双鲤,难写衷肠密意。绿鬓点霜,玉肌消雪,两处十分憔悴。争忍见,旧时娟娟素月,照人千里。
mèn lái   àn shù jǐn cán gēng mèi niàn chǔ guǎn xiāng chē   lán zhào   duō shǎo chóu yún hèn shuǐ zhèn zhèn huí fēng chuī xuě xiàn   gèng yàn shēng shā xiǎng jìng yōng qīn   pín tiāo hán xiè   shù xíng zhū lèi níng bàng rén xiào   zhōng zhāo zuì biàn 便 jǐn zhī huí luán   chuán shuāng   nán xiě zhōng cháng 绿 bìn diǎn shuāng   xiāo xuě   liǎng chù shí fēn qiáo cuì zhēng rěn jiàn   jiù shí juān juān yuè   zhào rén qiān