唐代 张南史
竹,竹。披山,连谷。出东南,殊草木。叶细枝劲, 霜停露宿。成林处处云,抽笋年年玉。天风乍起争韵, 池水相涵更绿。却寻庾信小园中,闲对数竿心自足。
zhú   zhú shān   lián chū dōng nán   shū cǎo zhī jìn  
shuāng tíng 宿 chéng lín chù chù yún   chōu sǔn nián nián tiān fēng zhà zhēng yùn  
chí shuǐ xiàng hán gèng 绿 què xún xìn xiǎo yuán zhōng   xián duì shù gān 竿 xīn