唐代 王睿
庭竹森疏玉质寒,色包葱碧尽琅玕.翠筠不乐湘娥泪, 斑箨堪裁汉主冠。成韵含风已萧瑟,媚涟凝渌更檀栾。 此君引凤为龙日,耸节稍云直上看。
tíng zhú sēn shū zhì hán   bāo cōng jǐn láng gān   . cuì yún xiāng é lèi  
bān tuò kān cái hàn zhǔ guān chéng yùn hán fēng xiāo   mèi lián níng gèng tán luán
jūn yǐn fèng wèi lóng   sǒng jié shāo yún zhí shàng kàn