周仲章通判润州

宋代 梅尧臣
昔过京口山,断崖如巩洛。 抱谷黄芹泥,百丈耸垠堮。 山岭与江面,地脉水可度。 欲凿无浅泉,孰云南土薄。 君为别乘去,便比北州乐。 已免卑湿忧,仍离鴞鹏恶。 况逢休明时,秋堞罢严柝。 夜爱寒江潮,月临甘露阁。 置酒发浩歌,万里波欲却。 霜蟹肥可钓,水鳞活堪斫。 纵饮不须休,未应沧海涸。 终当笑杨雄,穷壁常寂寞。 更知首阳人,薇蕨事亦错。 不若阮步兵,醉鞍伸两脚。 太守必吾徒,傥能时就酌。
guò jīng kǒu shān   duàn gǒng luò  
bào huáng qín   bǎi zhàng sǒng yín è  
shān lǐng jiāng miàn   mài shuǐ  
záo qiǎn quán   shú yún nán báo  
jūn wéi bié chéng   biàn 便 běi zhōu  
miǎn bēi shī 湿 yōu   réng xiāo péng è  
kuàng féng xiū míng shí   qiū dié yán tuò  
ài hán jiāng cháo   yuè lín gān  
zhì jiǔ hào   wàn què  
shuāng xiè féi diào   shuǐ lín huó kān zhuó  
zòng yǐn xiū   wèi yìng cāng hǎi  
zhōng dāng xiào yáng xióng   qióng cháng  
gèng zhī shǒu yáng rén   wēi jué shì cuò  
ruò ruǎn bīng   zuì ān shēn liǎng jiǎo  
tài shǒu   tǎng néng shí jiù zhuó