舟中与徐文海叙旧追赋旧事三首词虽婉媚意实经常总不能效丽则之言然亦非香奁体也 其二
曾将玉杵捣玄霜,红叶无情逝水长。明镜已孤鸾凤影,罗衣空染蕙兰香。
东风梦觉空凝涕,秋月诗成欲断肠。唯有谢家兄弟在,时时相见一凄凉。
céng
曾
jiāng
将
yù
玉
chǔ
杵
dǎo
捣
xuán
玄
shuāng
霜
,
hóng
红
yè
叶
wú
无
qíng
情
shì
逝
shuǐ
水
zhǎng
长
míng
。
jìng
明
yǐ
镜
gū
已
luán
孤
fèng
鸾
yǐng
凤
luó
影
,
yī
罗
kōng
衣
rǎn
空
huì
染
lán
蕙
xiāng
兰
香
。
dōng
东
fēng
风
mèng
梦
jué
觉
kōng
空
níng
凝
tì
涕
,
qiū
秋
yuè
月
shī
诗
chéng
成
yù
欲
duàn
断
cháng
肠
wéi
。
yǒu
唯
xiè
有
jiā
谢
xiōng
家
dì
兄
zài
弟
shí
在
,
shí
时
xiāng
时
jiàn
相
yī
见
qī
一
liáng
凄
凉
。