舟中风雪五绝

宋代 苏辙
北风吹雪密还稀,雪势渐多风力微。 孤棹独依银世界,山川路绝欲安归。 晓风吹浪作银山,夜雪争妍布玉田。 风力渐衰波更恶,通宵撼我正安眠。 拥缆埋蓬不见船,船窗一点莫灯然。 幽人永夜歌黄竹,赖有丹砂暖寸田。 浊醪粗饭不成欢,白浪飞花雪作团。 窗外时来一双鸭,沉浮笑我不禁寒。 江面澄清雪未融,扁舟荡漾水无踪。 篙师不用匆匆去,遍看庐山群玉峰。
běi fēng chuī xuě hái   xuě shì jiàn duō fēng wēi  
zhào yín shì jiè   shān chuān jué ān guī  
xiǎo fēng chuī làng zuò yín shān   xuě zhēng yán tián  
fēng jiàn shuāi gèng è   tōng xiāo hàn zhèng ān mián  
yōng lǎn mái péng jiàn chuán   chuán chuāng diǎn dēng rán  
yōu rén yǒng huáng zhú   lài yǒu dān shā nuǎn cùn tián  
zhuó láo fàn chéng huān   bái làng fēi huā xuě zuò tuán  
chuāng wài shí lái shuāng   chén xiào jīn hán  
jiāng miàn chéng qīng xuě wèi róng   piān zhōu dàng yàng shuǐ zōng  
gāo shī yòng cōng cōng   biàn kàn shān qún fēng