周稚尊忽欲游五岳留我山园少时得一歌为饯且留之

明代 王世贞
周郎旧是菰芦人,北不能过长淮一问津。忽然瓢笠别我去,脚底五岳青嶙峋。 吾闻太华不可上,望里莲花犹未真。恒山斗削大荒外,其址往往飘边尘。 嵩高似宋襄,偶然执牛耳,兵力岂足当吴秦。何不西入蜀,置足青城问绝顶,雪岭远拂蛾眉颦。 先朝特进太和秩,神宫帝阙纷金银。罗浮障色避冰霰,匡庐斗柄摇星辰。 有山何必尽五岳,尚残天柱称昆仑。周郎且暂留,醉我祇园春。 但石如拳水如盎,芥子可以藏吾身。君不见大鹏九万鴳仅尺,万古并作逍遥论。
zhōu láng jiù shì rén   běi néng guò cháng huái wèn jīn rán piáo bié jiǎo   yuè qīng lín xún    
wén tài huá shàng   wàng lián huā yóu wèi zhēn héng shān dòu xuē huāng wài   zhǐ wǎng wǎng piāo biān chén    
sōng gāo shì sòng xiāng   ǒu rán zhí niú ěr   bīng dāng qín 西 shǔ zhì   qīng chéng wèn jué dǐng xuě   lǐng yuǎn é méi pín    
xiān cháo jìn tài zhì   shén gōng quē fēn jīn yín luó zhàng bīng xiàn kuāng   dǒu bǐng yáo xīng chén    
yǒu shān jǐn yuè   shàng cán tiān zhù chēng kūn lún zhōu láng qiě zàn liú zuì   yuán chūn    
dàn shí quán shuǐ àng   jiè cáng shēn jūn jiàn péng jiǔ wàn yàn jǐn chǐ wàn   bìng zuò xiāo yáo lùn