周允升见临已而步过其书堂二诗赠之
涟川川上一书堂,岸缺篱崩径亦荒。
问讯主人空日日,自怜求友亦皇皇。
岂期雪后能相过,不惮风前往送将。
陇菜半芜梅摘索,未妨小立更寻香。
lián
涟
chuān
川
chuān
川
shàng
上
yī
一
shū
书
táng
堂
,
àn
岸
quē
缺
lí
篱
bēng
崩
jìng
径
yì
亦
huāng
荒
。
wèn
问
xùn
讯
zhǔ
主
rén
人
kòng
空
rì
日
rì
日
,
zì
自
lián
怜
qiú
求
yǒu
友
yì
亦
huáng
皇
huáng
皇
。
qǐ
岂
qī
期
xuě
雪
hòu
后
néng
能
xiāng
相
guò
过
,
bù
不
dàn
惮
fēng
风
qián
前
wǎng
往
sòng
送
jiāng
将
。
lǒng
陇
cài
菜
bàn
半
wú
芜
méi
梅
zhāi
摘
suǒ
索
,
wèi
未
fáng
妨
xiǎo
小
lì
立
gèng
更
xún
寻
xiāng
香
。