骤雨

宋代 释德洪
雷搥雨骨天为低,行云趋走不敢迟。桐英满地谁拾去,花态正颦魂欲飞。 紫金蛇光谁掣断,堕空万点跳珠乱。须臾井滑绀无泥,琉璃骨软争道驰。 乱红残萼惊千片,可怜憔悴吴姬面。林光草色自连天,残香依约知谁怨。
léi chuí tiān wèi   xíng yún zǒu gǎn chí tóng yīng mǎn shuí shí huā   tài zhèng pín hún fēi    
jīn shé guāng shuí chè duàn   duò kōng wàn diǎn tiào zhū luàn jǐng huá gàn liú   li ruǎn zhēng dào chí    
luàn hóng cán è jīng qiān piàn   lián qiáo cuì miàn lín guāng cǎo lián tiān cán   xiāng yuē zhī shuí yuàn