骤雨

宋代 刘攽
山川近淮秀,风雨向秋急。初为空旷游,顿喜清凉集。 鸣蝉断复续,沙鸟飞还立。平生耽胜事,未暮俱可及。
shān chuān jìn huái xiù   fēng xiàng qiū chū wèi kōng kuàng yóu dùn   qīng liáng    
míng chán duàn   shā niǎo fēi hái píng shēng dān shèng shì wèi