骤雨

明代 王世贞
急雨至无赖,高风吹未停。苍茫归一气,歘忽走千灵。 禾耳不愁黑,麦芽无限青。乾坤应自若,其奈入沈冥。
zhì lài   gāo fēng chuī wèi tíng cāng máng guī chuā   zǒu qiān líng    
ěr chóu hēi   mài xiàn qīng qián kūn yīng ruò   nài shěn míng