骤雨

宋代 陆文圭
绛帐虚堂设,檐牙雨骤倾。 已过惊蛰日,未听候虫声。 向晚飞蚊出,偏工傍耳鸣。 山灵戏穷士,邀喝夜相迎。
jiàng zhàng táng shè   yán zhòu qīng  
guò jīng zhé   wèi tīng hòu chóng shēng  
xiàng wǎn fēi wén chū   piān gōng bàng ěr míng  
shān líng qióng shì   yāo xiāng yíng