骤雨

宋代 唐庚
黑云惊小市,白雨沸秋江。声入家家树,凉传处处窗。 乱流鸣决决,叠鼓闹庞庞。蘋末清风起,斜阳觑海邦。
hēi yún jīng xiǎo shì   bái fèi qiū jiāng shēng jiā jiā shù liáng   chuán chù chù chuāng    
luàn liú míng jué jué   dié nào páng páng píng qīng fēng xié   yáng hǎi bāng