昼夜乐

宋代 黄庭坚
夜深记得临岐语。说花时,归来去。教人每日思量,到处与谁分付。其奈冤家无定据。约云朝、又还雨暮。将泪入鸳衾,总不成行步。 元来也解知思虑。一封书、深相许。情知玉帐堪欢,为向金门进取。直待腰金拖紫后,有夫人、县君相与。争奈会分疏,没嫌伊门路。
shēn de lín shuō huā shí   guī lái jiào rén měi liáng   dào chù shuí fēn nài yuān jiā dìng yuē yún cháo yòu hái jiāng lèi yuān qīn   zǒng chéng háng
yuán lái jiě zhī fēng shū shēn xiāng qíng zhī zhàng kān huān   wèi xiàng jīn mén jìn zhí dài yāo jīn tuō hòu   yǒu rén xiàn jūn xiāng zhēng nài huì fēn shū   méi xián mén