昼夜长短

明代 于谦
昼夜分长短,气候互凉燠。昼长宜官府,夜短省镫烛。 镫烛民膏脂,燃之非我欲。无奈更漏长,欲眠还反复。 起坐向灯前,中心如转毂。或将既往追,或将未来续。 兵民当怀绥,边境宜储蓄。化何由而行,政何由而肃。 思之有未得,还将旧书读。职分所当为,一一在心目。 夜分方就枕,展转犹未足。奴隶不得眠,偶语向厨屋。 为此非好劳,庶以偿俸禄。自从春昼长,百事免拘束。 冠盖临高堂,咨询尽民俗。贫者为宽征,饥者为发粟。 善良加抚摩,豪强使慑服。闾里无横科,仓廪有馀谷。 简教厉兵戎,公勤披案牍。诉牒旁午来,剖断不留宿。 虽非霹雳手,遇事颇神速。退食时从容,吟诗对脩竹。 夜后即安眠,何须论荣辱。民财免耗伤,奴隶无怨讟。 此事良自知,谁能喻衷曲。
zhòu fēn cháng duǎn   hòu liáng zhòu zhǎng guān   duǎn shěng dèng zhú    
dèng zhú mín gāo zhī   rán zhī fēi nài gēng lòu zhǎng   mián hái fǎn    
zuò xiàng dēng qián   zhōng xīn zhuǎn huò jiāng wǎng zhuī huò   jiāng wèi lái    
bīng mín dāng huái 怀 suí   biān jìng chǔ huà yóu ér xíng zhèng   yóu ér    
zhī yǒu wèi   hái jiāng jiù shū zhí fèn suǒ dāng wèi   zài xīn    
fēn fāng jiù zhěn   zhǎn zhuǎn yóu wèi mián ǒu   xiàng chú    
wèi fēi hǎo láo   shù cháng fèng cóng chūn zhòu zhǎng bǎi   shì miǎn shù    
guān gài lín gāo táng   xún jǐn mín pín zhě wèi kuān zhēng   zhě wèi    
shàn liáng jiā   háo qiáng shǐ 使 shè héng cāng   lǐn yǒu    
jiǎn jiào bīng róng   gōng qín àn dié bàng lái pōu   duàn liú   宿  
suī fēi shǒu   shì shén tuì shí 退 shí cóng róng yín   shī duì xiū zhú    
hòu ān mián   lùn róng mín cái miǎn hào shāng   yuàn    
shì liáng zhī   shuí néng zhōng