周玄初祷雨诗

宋代 张经
昆仑之西东海东,中有一士巢云松。朱颜黑发神所钟,服食雨露乘天风。 朝骑黄鹤天门穹,夜被紫霞栖崆峒。人间有急岁有凶,裨补造化多其功。 己酉之岁夏五中,连月不雨何当烛。祝融司令百怪丛,妖精吐焰天地雺。 火星出走穹壤红,海水欲竭山为童。官僚揭虔士庶恫,焚尪剪爪百虑穷。 大龙酣睡痴且聋,小龙戢戢潜其踪。君能独出超凡庸,拔剑起指天南虹。 嘘阴吸阳神且恭,囊括万象罗心胸。有书直达上帝聪,泥金倒写不暇封。 当空举手祝未终,霹雳直下西南峰。道人足踏金芙蓉,口呼六甲丁与从。 龙神不兴吾不容,纵以烈火焚其宫。须臾龙伯施乃工,海波竖立银河通。 桑麻菽粟青且葱,野花石竹俱纤秾。道人之术孰与同,调和燮理偕孤公。 方今海内殊未雍,焦头烂额愁边烽。烦君为提九节筇,直上阊阖跻九重。 凌风大笑招群雄,一洗宇宙皆冲融。
kūn lún zhī 西 dōng hǎi dōng   zhōng yǒu shì cháo yún sōng zhū yán hēi shén suǒ zhōng   shí chéng tiān fēng
cháo huáng tiān mén qióng   bèi xiá kōng tóng rén jiān yǒu suì yǒu xiōng   zào huà duō gōng
yǒu zhī suì xià zhōng   lián yuè dāng zhú zhù róng lìng bǎi guài cóng   yāo jing yàn tiān
huǒ xīng chū zǒu qióng rǎng hóng   hǎi shuǐ jié shān wèi tóng guān liáo jiē qián shì shù dòng   fén wāng jiǎn zhǎo bǎi qióng
lóng hān shuì chī qiě lóng   xiǎo lóng qián zōng jūn néng chū chāo fán yōng   jiàn zhǐ tiān nán hóng
yīn yáng shén qiě gōng   náng kuò wàn xiàng luó xīn xiōng yǒu shū zhí shàng cōng   jīn dào xiě xiá fēng
dāng kōng shǒu zhù wèi zhōng   zhí xià 西 nán fēng dào rén jīn róng   kǒu liù jiǎ dīng cóng
lóng shén xīng róng   zòng liè huǒ fén gōng lóng shī nǎi gōng   hǎi shù yín tōng
sāng shū qīng qiě cōng   huā shí zhú xiān nóng dào rén zhī shù shú tóng   tiáo xiè xié gōng
fāng jīn hǎi nèi shū wèi yōng   jiāo tóu làn é chóu biān fēng fán jūn wèi jiǔ jié qióng   zhí shàng chāng jiǔ zhòng
líng fēng xiào zhāo qún xióng   zhòu jiē chōng róng