舟行却回

宋代 孔平仲
清晨移舟出沙嘴,宿氛卷尽天如洗。日高五丈行十里,白云之中黑云起。 回舟急趋旧泊处,四山沉沉日色死。逆风飒飒初尚微,浪头已高白参差。 又闻西北崩崖陷谷有异声,大风横击波如陵。 操舟之子虽习贯,掣柁才开又投岸。有如磁石引针去,时时飐扑愁中断。 长篙劲橹不易胜,仅得入口如再生。回望后舟尚出没,使人泪落肝胆惊。 昨日庙中奠旨酒,巫语甚吉许我行。奈何中路辄反覆,欺诞何者为神明。 岂非风者天号令,必欲逆知非汝能。浪传消息得醉饱,万一犹足为威灵。
qīng chén zhōu chū shā zuǐ   宿 fēn juǎn jǐn tiān gāo zhàng xíng shí bái   yún zhī zhōng hēi yún    
huí zhōu jiù chù   shān chén chén fēng chū shàng wēi làng   tou gāo bái cēn    
yòu wén 西 běi bēng xiàn yǒu shēng   fēng héng líng  
cāo zhōu zhī suī guàn   chè duò cái kāi yòu tóu àn yǒu shí yǐn zhēn shí   shí zhǎn chóu zhōng duàn    
zhǎng gāo jìn shèng   jǐn kǒu zài shēng huí wàng hòu zhōu shàng chū shǐ   rén 使 lèi luò gān dǎn jīng    
zuó miào zhōng diàn zhǐ jiǔ   shén xíng nài zhōng zhé fǎn   dàn zhě wèi shén míng    
fēi fēng zhě tiān hào lìng   zhī fēi néng làng chuán xiāo xi zuì bǎo wàn   yóu wèi wēi líng