舟行

宋代 白玉蟾
梢子欢呼御晓风,诗人亦自起推蓬。 数来数去山都乱,忘却前峰与后峰。
shāo huān xiǎo fēng   shī rén tuī péng
shù lái shù shān dōu luàn   wàng què qián fēng hòu fēng