舟宿

宋代 余京
舟宿成吾懒,推篷尚拥衾。晓烟孤塔失,细雨一村深。 春浅余寒气,人闲见定心。家书败游兴,不问客浮沈。
zhōu 宿 chéng lǎn   tuī péng shàng yōng qīn xiǎo yān shī   cūn shēn    
chūn qiǎn hán   rén xián jiàn dìng xīn jiā shū bài yóu xìng   wèn shěn