昼睡

宋代 王令
太古一去浩万世,百智竞起纷修治。 交将砭刀溃疮痏,纵得平好无完皮。 倾山竭河论曲水,都投大海为酒池。 中间秫稻不满掬,日益酝酿成浇漓。 不知淳风竟何适,万手齐举招不回。 北窗清疏鸟声好,昼榻自稳闲支龟。 尘埃不到日影薄,沈簟拂拂生凉颸。 四支舒安百虑废,彷佛认得太古遗。 散魂怡愉不旁适,心肺正静无邪思。 因能不有世俗梦,独与淳气相盘嬉。 伏羲持刀刻爻画,古意荡尽无铢厘。 睡无吉凶无得失,纵欲强卦安能为。 故能独存至今日,人各己有反不知。 须知睡义大亦盛,岂独床第夸昏迷。 君子劳心事业暇,得时休息安天倪。 小人一心包万险,迨退就枕皆平夷。 使其睡心大充扩,去与君子何毫丝。 当年尝闻曲肱乐,曾及至圣宜无非。 何况於梦更有得,不见公旦因嗟衰。 後来纷纷不知乐,舍去大路趋邪歧。 竹林猖狂事饮锻,扪拨蚤虱无留衣。 好恶纸上浩万端,竟不及此亦可嗤。 蚊虻纷然始谁造,一一口吻如针锥。 食人肌肤得腹饱,不解默去犹鸣飞。 攘拳挥臂不可却,聒耳不异笙匏吹。 虽然今尚尔无奈,当有猎猎秋风时。 尔躯糜溃尔口坏,我床安稳我枕欹。 平时多贤贵不及,会日偃瞑休恬怡。
tài hào wàn shì   bǎi zhì jìng fēn xiū zhì  
jiāo jiāng biān dāo kuì chuāng wěi   zòng de píng hǎo wán  
qīng shān jié lùn shuǐ   dōu tóu hǎi wèi jiǔ chí  
zhōng jiān shú dào mǎn   yùn niàng chéng jiāo  
zhī chún fēng jìng shì   wàn shǒu zhāo huí  
běi chuāng qīng shū niǎo shēng hǎo   zhòu wěn xián zhī guī  
chén āi dào yǐng báo   shěn diàn shēng liáng  
zhī shū ān bǎi fèi   páng rèn de tài  
sàn hún páng shì   xīn fèi zhèng jìng xié  
yīn néng yǒu shì mèng   chún xiāng pán  
chí dāo yáo huà   dàng jǐn zhū  
shuì xiōng de shī   zòng qiáng guà ān néng wéi  
néng cún zhì jīn   rén yǒu fǎn zhī  
zhī shuì shèng   chuáng kuā hūn  
jūn zi láo xīn shì xiá   de shí xiū ān tiān  
xiǎo rén xīn bāo wàn xiǎn   dài tuì 退 jiù zhěn jiē píng  
shǐ 使 shuì xīn chōng kuò   jūn zi háo  
dāng nián cháng wén gōng   céng zhì shèng fēi  
kuàng mèng gèng yǒu de   jiàn gōng dàn yīn jiē shuāi  
hòu lái fēn fēn zhī   shě xié  
zhú lín chāng kuáng shì yǐn duàn   mén zǎo shī liú  
hào zhǐ shàng hào wàn duān   jìng chī  
wén méng fēn rán shǐ shuí zào   kǒu wěn zhēn zhuī  
shí rén bǎo   jiě yóu míng fēi  
rǎng quán huī què   guō ěr shēng páo chuī  
suī rán jīn shàng ěr nài   dāng yǒu liè liè qiū fēng shí  
ěr kuì ěr kǒu huài   chuáng ān wěn zhěn  
píng shí duō xián guì   huì yǎn míng xiū tián