周氏行

宋代 张耒
亭亭美人舟上立,周氏女儿年二十。 少时嫁得刺船郎,郎身如墨妾如霜。 嫁后妍媸谁复比,泪痕不及人前洗。 天寒守舵雨中立,风顺张帆夜深起。 百般辛苦心不惜,妾意私悲监中色。 不如江上两鹭鸶,飞去飞来一双白。 长淮杳杳接天浮,八月捣衣南国秋。 谩说鲤鱼能托信,只应明月见人愁。 淮边少年知妾名,船头致酒邀妾倾。 贼儿恶少谩调笑,妾意视尔鸿毛轻。 白衫乌帽谁家子,妾一见之心欲死。 人间会合亦偶然,滩下求船忽相值。 郎情何似似春风,霭霭吹人心自融。 河中逢潬还成阻,潮到蓬山信不通。 百里同船不同枕,妾梦郎时郎正寝。 山头月落郎起归,沙边潮满妾船移。 郎似飞鸿不可留,妾如斜日水东流。 鸿飞水去两不顾,千古万古情悠悠。 情悠悠兮何处问,倒泻长淮洗难尽。 只应化成淮上云,往来供作淮边恨。
tíng tíng měi rén zhōu shàng   zhōu shì ér nián èr shí  
shǎo shí jià chuán láng   láng shēn qiè shuāng  
jià hòu yán chī shuí   lèi hén rén qián  
tiān hán shǒu duò zhōng   fēng shùn zhāng fān shēn  
bǎi bān xīn xīn   qiè bēi jiān zhōng  
jiāng shàng liǎng   fēi fēi lái shuāng bái  
cháng huái yǎo yǎo jiē tiān   yuè dǎo nán guó qiū  
màn shuō néng tuō xìn   zhǐ yīng míng yuè jiàn rén chóu  
huái biān shào nián zhī qiè míng   chuán tóu zhì jiǔ yāo qiè qīng  
zéi ér è shào mán tiáo xiào   qiè shì ěr hóng 鸿 máo qīng  
bái shān mào shuí jiā   qiè jiàn zhī xīn  
rén jiān huì ǒu rán   tān xià qiú chuán xiāng zhí  
láng qíng shì chūn fēng   ǎi ǎi chuī rén xīn róng  
zhōng féng shàn hái chéng   cháo dào péng shān xìn tōng  
bǎi tóng chuán tóng zhěn   qiè mèng láng shí láng zhèng qǐn  
shān tóu yuè luò láng guī   shā biān cháo mǎn qiè chuán  
láng shì fēi hóng 鸿 liú   qiè xié shuǐ dōng liú  
hóng 鸿 fēi shuǐ liǎng   qiān wàn qíng yōu yōu  
qíng yōu yōu chǔ wèn   dǎo xiè cháng huái nán jǐn  
zhǐ yìng huà chéng huái shàng yún   wǎng lái gōng zuò huái biān hèn