舟上感兴

宋代 董嗣杲
饭时发雷江,倏已泊东流。 南北两岸雪,荡此无根舟。 远山失翠眉,近山生白头。 冻极方徯晴,云冱含雨羞。 尘境那得见,泛此如瀛洲。 宿惊恍未定,醉疑此难留。 落日漏微光,光暝无限愁。 风厉万水立,舟子惟搔头。 慷慨触潛抱,行止负隐忧。 志士亦徒苦,俗竖多不侔。 天公酿雪甚,八荒元气浮。 无语坐舟尾,景与年俱遒。 乱眼逐胜去,奔迸少自由。 风烟下江异,髯边渍霜稠。 馀樽侑登临,惜无水际楼。
fàn shí léi jiāng   shū dōng liú  
nán běi liǎng àn xuě   dàng gēn zhōu  
yuǎn shān shī cuì méi   jìn shān shēng bái tóu  
dòng fāng qíng   yún hán xiū  
chén jìng de jiàn   fàn yíng zhōu  
宿 jīng huǎng wèi dìng   zuì nán liú  
luò lòu wēi guāng   guāng míng xiàn chóu  
fēng wàn shuǐ   zhōu wéi sāo tóu  
kāng kǎi chù qián bào   xíng zhǐ yǐn yōu  
zhì shì   shù duō móu  
tiān gōng niàng xuě shén   huāng yuán  
zuò zhōu wěi   jǐng nián qiú  
luàn yǎn zhú shèng   bēn bèng shǎo yóu  
fēng yān xià jiāng   rán biān shuāng chóu  
zūn yòu dēng lín   shuǐ lóu