昼寝三首 其二

宋代 刘敞
成败劳耳目,是非丧神虑。我生天地间,安得弃之去。 始疑昏逾明,渐觉梦胜寤。但可寐无聪,安知岁云暮。 神交既倜傥,魄定奚忧惧。此以遣朝昏,因之保吾素。
chéng bài láo ěr   shì fēi sàng shén shēng tiān jiān   ān zhī
shǐ hūn míng   jiàn jué mèng shèng dàn mèi cōng   ān zhī suì yún
shén jiāo tǎng   dìng yōu qiǎn cháo hūn   yīn zhī bǎo