昼寝

宋代 王安石
井径从芜漫,青藜亦倦扶。百年唯有且,万事总无如。 弃置蕉中鹿,驱除屋上乌。独眠窗日午,往往梦华胥。
jǐng jìng cóng màn   qīng juàn bǎi nián wéi yǒu qiě wàn   shì zǒng    
zhì jiāo zhōng 鹿   chú shàng mián chuāng wǎng   wǎng mèng huá