昼寝

唐代 刘兼
花落青苔锦数重,书淫不觉避春慵。恣情枕上飞庄蝶, 任尔云间骋陆龙。玉液未能消气魄,牙签方可涤昏蒙。 起来已被诗魔引,窗外寒敲翠竹风。
huā luò qīng tái jǐn shù zhòng   shū yín jué chūn yōng qíng zhěn shàng fēi zhuāng dié  
rèn ěr yún jiān chěng lóng wèi néng xiāo   qiān fāng hūn mēng
lai bèi shī yǐn   chuāng wài hán qiāo cuì zhú fēng