詶李子德二十四韵

清代 顾炎武
戴雪来青鸟,开云见素书。故人心不忘,旅叟计何如。 上国尝环辙,浮家未卜居。康成嗟耄矣,尼父念归与。 忽枉佳篇赠,能令积思摅。柴门晴旭下,松径谷风舒。 记昔方倾盖,相逢便执袪。自言安款段,何意辱干旟。 适楚怀陈轸,游燕吊望诸。讵惊新宠大,肯与旧交疏。 不磷诚师孔,知非已类蘧。老当为圃日,业是下帷初。 达夜抽经笥,行春奉板舆。诛茅成土室,辟地得新畬。 水跃穿冰鲤,山荣向日蔬。已衰睌学问,将隐悔名誉。 客舍轻弹铗,王门薄曳裾。一身长瓠落,四海竟沦胥。 契阔头双白,磋跎岁又除。空山清浍曲,乔木绛郊馀。 不出风威灭,无营日景徐。但看尧典续,莫畏禹阴虚。 地阔分津版,天长接草庐。一从听七发,欲起命巾车。
dài xuě lái qīng niǎo   kāi yún jiàn shū rén xīn wàng   sǒu
shàng guó cháng huán zhé   jiā wèi kāng chéng jiē mào   niàn guī
wǎng jiā piān zèng   néng lìng shū chái mén qíng xià   sōng jìng fēng shū
fāng qīng gài   xiāng féng biàn 便 zhí yán ān kuǎn duàn   gàn
shì chǔ huái 怀 chén zhěn   yóu yàn diào wàng zhū jīng xīn chǒng   kěn jiù jiāo shū
lín chéng shī kǒng   zhī fēi lèi lǎo dāng wèi   shì xià wéi chū
chōu jīng   xíng chūn fèng bǎn zhū máo chéng shì   xīn
shuǐ yuè chuān 穿 bīng   shān róng xiàng shū shuāi mǎn xué wèn   jiāng yǐn huǐ míng
shè qīng dàn jiá   wáng mén báo shēn cháng luò   hǎi jìng lún
kuò tóu shuāng bái   cuō tuó suì yòu chú kōng shān qīng huì   qiáo jiàng jiāo
chū fēng wēi miè   yíng jǐng dàn kàn yáo diǎn   wèi yīn
kuò fēn jīn bǎn   tiān cháng jiē cǎo cóng tīng   mìng jīn chē