周莲渠以诗问病次韵

明代 唐顺之
诗书能作祟,齿发自多愁。且效漆园放,还同莲社投。 樗材非世用,药石拙身谋。脉脉淹时序,空贻知己忧。
shī shū néng zuò suì   chǐ 齿 duō chóu qiě xiào yuán fàng hái   tóng lián shè tóu    
chū cái fēi shì yòng   yào shí zhuō shēn móu yān shí kōng   zhī yōu