骤寒吟

宋代 范成大
九月奇寒前未闻,巷南巷北无行人。 冥凌尽用大冬手,肯为岁华留小春。 阴风吹雨作冰屑,驼裘如铁绵裘折。 可怜篱下木芙蓉,不独宜霜更宜雪。
jiǔ yuè hán qián wèi wén   xiàng nán xiàng běi xíng rén  
míng líng jǐn yòng dōng shǒu   kěn wèi suì huá liú xiǎo chūn  
yīn fēng chuī zuò bīng xiè   tuó qiú tiě mián qiú zhé  
lián xià róng   shuāng gèng xuě