舟过桃源

宋代 汪梦斗
前来不得由捷径,今日才能据要津。水趁晚潮势殊顺,岸陈秋绿迹相亲。 因知客路无多日,喜到家时恰小春。晓绝淮流却扶杖,逢人便谓即乡人。
qián lái yóu jié jìng   jīn cái néng yào jīn shuǐ chèn wǎn cháo shì shū shùn àn   chén qiū 绿 xiāng qīn    
yīn zhī duō   dào jiā shí qià xiǎo chūn xiǎo jué huái liú què zhàng féng   rén biàn wèi 便 xiāng rén