舟过季家山小泊

宋代 陆游
困睫濛濛渴煮茶,系船来叩野人家。风翻翠浪千畦麦,水漾红云一坞花。 健犊破荒耕荦确,幽禽除蠹啄槎牙。寻春非复衰翁事,且伴儿童一笑哗。
kùn jié méng méng zhǔ chá   chuán lái kòu rén jiā fēng fān cuì làng qiān mài shuǐ   yàng hóng yún huā    
jiàn huāng gēng luò què   yōu qín chú zhuó chá xún chūn fēi shuāi wēng shì qiě   bàn ér tóng xiào huá