詶崔五郎中

唐代 李白
朔云横高天,万里起秋色。壮士心飞扬,落日空叹息。 长啸出原野,凛然寒风生。幸遭圣明时,功业犹未成。 奈何怀良图,郁悒独愁坐。杖策寻英豪,立谈乃知我。 崔公生民秀,缅邈青云姿。制作参造化,托讽含神祇。 海岳尚可倾,吐诺终不移。是时霜飙寒,逸兴临华池。 起舞拂长剑,四座皆扬眉。因得穷欢情,赠我以新诗。 又结汗漫期,九垓远相待。举身憩蓬壶,濯足弄沧海。 从此凌倒景,一去无时还。朝游明光宫,暮入阊阖关。 但得长把袂,何必嵩丘山。
shuò yún héng gāo tiān   wàn qiū zhuàng shì xīn fēi yáng   luò kōng tàn
cháng xiào chū yuán   lǐn rán hán fēng shēng xìng zāo shèng míng shí   gōng yóu wèi chéng
nài huái 怀 liáng   chóu zuò zhàng xún yīng háo   tán nǎi zhī
cuī gōng shēng mín xiù   miǎn miǎo qīng yún 姿 zhì zuò cān zào huà   tuō fěng hán shén
hǎi yuè shàng qīng   nuò zhōng shì shí shuāng biāo hán   xìng lín huá chí
cháng jiàn   zuò jiē yáng méi yīn qióng huān qíng   zèng xīn shī
yòu jié hàn màn   jiǔ gāi yuǎn xiāng dài shēn péng   zhuó nòng cāng hǎi
cóng líng dǎo jǐng   shí hái cháo yóu míng guāng gōng   chāng guān
dàn zhǎng mèi   sōng qiū shān