舟次直沽别沈方伯次其韵

明代 王鏊
好水好山吾已渎,况值秋风橘林绿。南来十日谋北辕,不语岑岑怨林木。 使人行处何所为,廪人继粟庖人肉。蓬窗阒寂却成愁,恰似苏子居无竹。 其间文史岂不翻,无味纷纷成故牍。家山回首频入梦,欲去未能惭薄禄。 德州城下斜月昏,万里河来失平陆。舟中夜静闻吴音,惊问谁欤曰南牧。 心期乃是夙所亲,倒屣过从忘仆仆。联舟会晤迭主宾,百里风帆岸相逐。 自移画省大江西,恺悌民间歌旱麓。公馀亦不废吟哦,历历诗书载其腹。 高词往往逼古人,叉手而成如构宿。往年赠我石兰篇,每向荆溪望林屋。 谓言他日片帆过,便风径访愚公谷。世情多厌屈原醒,宦路尤欺魏其秃。 多君佳句屡见投,过望平生非所卜。天津桥下水留人,去住人生有迟速。 回思联舰那可再,食野呦呦怨鸣鹿。夕阳沽水丁字流,白草茫茫人去独。
hǎo shuǐ hǎo shān   kuàng zhí qiū fēng lín 绿 nán lái shí móu běi yuán   cén cén yuàn lín    
shǐ 使 rén xíng chǔ suǒ wéi   lǐn rén páo rén ròu péng chuāng què chéng chóu qià   zhú    
jiān wén shǐ fān   wèi fēn fēn chéng jiā shān huí shǒu pín mèng   wèi néng cán báo    
zhōu chéng xià xié yuè hūn   wàn lái shī píng zhōu zhōng jìng wén yīn jīng   wèn shuí yuē nán    
xīn nǎi shì suǒ qīn   dǎo guò cóng wàng lián zhōu huì dié zhǔ bīn bǎi   fēng fān àn xiāng zhú    
huà shěng jiāng 西   kǎi mín jiān hàn gōng fèi yín é   shī shū zài    
gāo wǎng wǎng rén   chā shǒu ér chéng gòu 宿 wǎng nián zèng shí lán piān měi   xiàng jīng wàng lín    
wèi yán piàn fān guò   biàn 便 fēng jìng fǎng 访 gōng shì qíng duō yàn yuán xǐng huàn   yóu wèi    
duō jūn jiā jiàn tóu   guò wàng píng shēng fēi suǒ bo tiān jīn qiáo xià shuǐ liú rén   zhù rén shēng yǒu chí    
huí lián jiàn zài   shí yōu yōu yuàn míng 鹿 yáng shuǐ dīng liú bái   cǎo máng máng rén