舟次生米值风作

宋代 刘弇
东北有云如搜墨,舟子熟视无人色。忽然白气变飞翻,拗怒波神起乘隙。 初从下游架玉垒,须臾一望熬酥白。琳宫苍茫失向背,野鸟高飞避渐翼。 纷纷翻舞殊未酣,万马跃入朝周客。阳侯睢盱推选锋,势欲尽取奔鲸磔。 崩腾岂啻陵谷改,刷涤似病津涯窄。大舟踉跄愁失踞,小舟呼天手加额。 间于盘涡拆腥沫,疑课鲛鱼助奔掷。泸川病客簸欲僵,赖是絙縻逃不测。 等閒覼缕或衣襦,仓卒何功补沦溺。晚来风死回安澜,由自漫空认飞砾。 咄嗟鸿毛寄微命,一朝滨死真儿剧。明知屏翳不吾欺,何堪失便垂涎得。
dōng běi yǒu yún sōu   zhōu shú shì rén rán bái biàn fēi fān niù   shén chéng    
chū cóng xià yóu jià lěi   wàng áo bái lín gōng cāng máng shī xiàng bèi   niǎo gāo fēi jiàn    
fēn fēn fān shū wèi hān   wàn yuè cháo zhōu yáng hòu huī tuī xuǎn fēng shì   jǐn bēn jīng zhé    
bēng téng chì líng gǎi   shuā shì bìng jīn zhǎi zhōu liàng qiàng chóu shī xiǎo   zhōu tiān shǒu jiā é    
jiān pán chāi xīng   jiāo zhù bēn zhì chuān bìng jiāng lài   shì huán táo    
děng xián luó huò   cāng gōng lún wǎn lái fēng huí ān lán yóu   màn kōng rèn fēi    
duō jiē hóng 鸿 máo wēi mìng   zhāo bīn zhēn ér míng zhī píng   kān shī biàn chuí 便 xián