周长史昉画毗沙门天王歌

唐代 皎然
长史画神独感神,高步区中无两人。雅而逸,高且真, 形生虚无忽可亲。降魔大戟缩在手,倚天长剑横诸绅。 慈威示物虽凛凛,在德无秋唯有春。吾知真象本非色, 此中妙用君心得。苟能下笔合神造,误点一点亦为道。 写出霜缣可舒卷,何人应识此情远。秋斋清寂无外物, 盥手焚香聊自展。忆昔胡兵围未解,感得此神天上下。 至今云旗图我形,为君一顾烟尘清。
zhǎng shǐ huà shén gǎn shén   gāo zhōng liǎng rén ér   gāo qiě zhēn  
xíng shēng qīn xiáng suō zài shǒu   tiān cháng jiàn héng zhū shēn
wēi shì suī lǐn lǐn   zài qiū wéi yǒu chūn zhī zhēn xiàng běn fēi  
zhōng miào yòng jūn xīn gǒu néng xià shén zào   diǎn diǎn wéi dào
xiě chū shuāng jiān shū juàn   rén yīng shí qíng yuǎn qiū zhāi qīng wài  
guàn shǒu fén xiāng liáo zhǎn bīng wéi wèi jiě   gǎn shén tiān shàng xià
zhì jīn yún xíng   wèi jūn yān chén qīng