周参谋以诗催再游末章戏赋二首
九十日春晴几日,得堪行处便须行。
官因局冷常多暇,眼到花开亦暂明。
当信光阴如过隙,莫教风雨暗长檠。
乘阳不碍游人路,定看花骢正勒鸣。
jiǔ
九
shí
十
rì
日
chūn
春
qíng
晴
jǐ
几
rì
日
,
dé
得
kān
堪
xíng
行
chǔ
处
biàn
便
xū
须
xíng
行
。
guān
官
yīn
因
jú
局
lěng
冷
cháng
常
duō
多
xiá
暇
,
yǎn
眼
dào
到
huā
花
kāi
开
yì
亦
zàn
暂
míng
明
。
dāng
当
xìn
信
guāng
光
yīn
阴
rú
如
guò
过
xì
隙
,
mò
莫
jiào
教
fēng
风
yǔ
雨
àn
暗
zhǎng
长
qíng
檠
。
chéng
乘
yáng
阳
bù
不
ài
碍
yóu
游
rén
人
lù
路
,
dìng
定
kàn
看
huā
花
cōng
骢
zhèng
正
lēi
勒
míng
鸣
。