仲宗许过我甚久一见便有去意戏用春字韵留之

宋代 李弥逊
麦秋数尽稻花春,六尺茅茨百懒身。 散策崎岖聊永日,击舟剥啄定幽人。 关心有念真形役,过眼无根俱客尘。 肯着青鞋从我老,队香径遣断归轮。
mài qiū shù jǐn dào huā chūn   liù chǐ máo bǎi lǎn shēn  
sàn liáo yǒng   zhōu zhuó dìng yōu rén  
guān xīn yǒu niàn zhēn xíng   guò yǎn gēn chén  
kěn zhe qīng xié cóng lǎo   duì xiāng jìng qiǎn duàn guī lún