种竹

清代 李超琼
官中无物能医俗,苦忆家园万竿玉。好将馀力养清材,佳士昂藏慰心曲。 衙斋隙地稚桑短,雪后泥融便锄斸。移根籊籊自东郊,绕宅森森想西蜀。 几朝雷雨起龙孙,定见轩窗溢寒绿。明年何处事难料,今日此君情已属。 直节低徊励志诗,生机感叹图民录。漫虞剪伐愧遗爱,且喜萧疏耐凝瞩。 夜来清响杂啁啾,便有霜禽此拳足。
guān zhōng néng   jiā yuán wàn gān 竿 hǎo jiāng yǎng qīng cái   jiā shì áng cáng wèi xīn
zhāi zhì sāng duǎn   xuě hòu róng biàn 便 chú zhǔ gēn dōng jiāo   rào zhái sēn sēn xiǎng 西 shǔ
cháo léi lóng sūn   dìng jiàn xuān chuāng hán 绿 míng nián chǔ shì nán liào   jīn jūn qíng shǔ
zhí jié huí zhì shī   shēng gǎn tàn mín màn jiǎn kuì ài   qiě xiāo shū nài níng zhǔ
lái qīng xiǎng zhōu jiū   biàn 便 yǒu shuāng qín quán