种竹

唐代 元稹
昔公怜我直,比之秋竹竿。秋来苦相忆,种竹厅前看。 失地颜色改,伤根枝叶残。清风犹淅淅,高节空团团。 鸣蝉聒暮景,跳蛙集幽阑。尘土复昼夜,梢云良独难。 丹丘信云远,安得临仙坛。瘴江冬草绿,何人惊岁寒。 可怜亭亭干,一一青琅玕.孤凤竟不至,坐伤时节阑。
gōng lián zhí   zhī qiū zhú gān 竿 qiū lái xiāng   zhǒng zhú tīng qián kàn
shī yán gǎi   shāng gēn zhī cán qīng fēng yóu   gāo jié kōng tuán tuán
míng chán guā jǐng   tiào yōu lán chén zhòu   shāo yún liáng nán
dān qiū xìn yún yuǎn   ān lín xiān tán zhàng jiāng dōng cǎo 绿   rén jīng suì hán
lián tíng tíng gàn   qīng láng gān   . fèng jìng zhì   zuò shāng shí jié lán