重寓文空新室

明代 释函可
岂有穷猿偏择木,到来此地便相宜。云生榻底长听鸟,雪满峰头自赋诗。 难得主人终不厌,几多弟子尽如斯。从今拗折乌藤杖,久病无能力已衰。
yǒu qióng yuán piān   dào lái biàn 便 xiāng yún shēng zhǎng tīng niǎo xuě   mǎn fēng tóu shī    
nán de zhǔ rén zhōng yàn   duō jǐn cóng jīn ǎo shé téng zhàng jiǔ   bìng néng shuāi