中元夜寄道侣二首

唐代 陆龟蒙
学饵霜茸骨未轻,每逢真夕梦还清。丁宁独受金妃约, 许与亲题玉篆名。月苦撼残临水珮,风微飘断系云缨。 须臾枕上桐窗晓,露压千枝滴滴声。 橘斋风露已清馀,东郭先生病未除。孤枕易为蛩破梦, 短檐难得燕传书。广云披日君应近,倒影裁花我尚疏。 唯羡羽人襟似水,平持旄节步空虚。
xué ěr shuāng rōng wèi qīng   měi féng zhēn mèng huán qīng dīng níng shòu jīn fēi yuē  
qīn zhuàn míng yuè hàn cán lín shuǐ pèi   fēng wēi piāo duàn yún yīng
zhěn shàng tóng chuāng xiǎo   qiān zhī shēng
zhāi fēng qīng   dōng guō xiān sheng bìng wèi chú zhěn wèi qióng mèng  
duǎn yán nán de yàn chuán shū guǎng 广 yún jūn yīng jìn   dào yǐng cái huā shàng shū
wéi xiàn rén jīn shì shuǐ   píng chí máo jié kōng