重游清虚庵

宋代 董嗣杲
夏初曾历此,信宿强舍去。 及其还城中,旅琐若羁驭。 凉秋复过时,又坐题诗处。 黄冠苦相佞,往往多过誉。 且谓笔力遒,真得鬼神助。 但将虚名污不具实眼觑。顾予欲栖止, 未有抛茅据。难忘整屐游, 赢得寘浮虑。地旷寘仙源, 野步岂宜遽。且须穷嵌岩, 何在事啖茹。只酌神泉清, 垢净不待滤。拨云峰下石, 晚霁且箕踞。
xià chū céng   xìn 宿 qiáng shě  
hái chéng zhōng   suǒ ruò  
liáng qiū guò shí   yòu zuò shī chù  
huáng guān xiāng nìng   wǎng wǎng duō guò  
qiě wèi qiú   zhēn guǐ shén zhù  
dàn jiāng míng shí yǎn zhǐ    
wèi yǒu pāo máo nán wàng zhěng yóu    
yíng de zhì kuàng zhì xiān yuán    
qiě qióng qiàn yán    
zài shì dàn zhǐ zhuó shén quán qīng    
gòu jìng dài yún fēng xià shí    
wǎn qiě