重游南岳

宋代 范成大
舍舟得马如驭气,步入青松三十里。 我从蛮岭瘴烟来,不怕雨云进岳趾。 忆昔南征款庙庭,往来无恙神所祉。 当时已有归田愿,帝临此习如白水。 煌煌南正馆于东,手握八觚温玉玺。 骏奔灊霍左右辅,好生不杀扶炎纪。 崇禋竣事晓坛空,跻攀小试青鞋底。 不知云磴几千丈,但见漫山白龙尾。 石头招我上南台,瑞应阑干天半倚。 福严钟声过桥来,彷佛三生如梦里。 堂中尊者已先去,苔锁岩扉何日启? 竹嫌硗确老逾瘦,松畏高寒蟠不起。 臞儒尚病怕深登,幽讨未穷行且止。 我评七十二高峰,郁律穹窿少观美。 俨然可瞻不可玩,往往雄争如负扆。 乃知岳镇盖深厚,不与他山争秀伟。 区区献状眩儿童,乳洞淡岩真戏耳。
shě zhōu   qīng sōng sān shí  
cóng mán lǐng zhàng yān lái   yún jìn yuè zhǐ  
nán zhēng kuǎn miào tíng   wǎng lái yàng shén suǒ zhǐ  
dāng shí yǒu guī tián yuàn   lín bái shuǐ  
huáng huáng nán zhèng guǎn dōng   shǒu wēn  
jùn bēn qián huò zuǒ yòu   hǎo shēng shā yán  
chóng yīn jùn shì xiǎo tán kōng   pān xiǎo shì qīng xié  
zhī yún dèng qiān zhàng   dàn jiàn màn shān bái lóng wěi  
shí tou zhāo shàng nán tái   ruì yìng lán gān tiān bàn  
yán zhōng shēng guò qiáo lái   páng sān shēng mèng  
táng zhōng zūn zhě xiān   tái suǒ yán fēi  
zhú xián qiāo què lǎo shòu   sōng wèi gāo hán pán  
shàng bìng shēn dēng   yōu tǎo wèi qióng xíng qiě zhǐ  
píng shí èr gāo fēng   qióng lóng 窿 shǎo guān měi  
yǎn rán zhān wán   wǎng wǎng xióng zhēng  
nǎi zhī yuè zhèn gài shēn hòu   shān zhēng xiù wěi  
xiàn zhuàng xuàn ér tóng   dòng dàn yán zhēn ěr