重有感 其一

清代 张问陶
伏枥长鸣万马惊,唾壶击缺气难平。自甘纵酒逃风雅,不欲因人著姓名。 醉后春泥三径滑,梦回雪屋一灯明。拊床忽忆刘琨语,莫道荒鸡是恶声。
cháng míng wàn jīng   tuò quē nán píng gān zòng jiǔ táo fēng   yīn rén zhù xìng míng
zuì hòu chūn sān jìng huá   mèng huí xuě dēng míng chuáng liú kūn   dào huāng shì è shēng